NHỚ NGÕ QUÊ XƯA
Ngõ quê màu đất thật hiền
Có đàn kiến đỏ chở miền ca dao
Ô rô xanh ngát giậu rào
Hoa cau hoa bưởi ngạt ngào tuổi thơ
Kìa ai say khướt vật vờ
Lâng lâng chân bước giữa bờ thực hư
Mấy thằng cu tí vô tư
Lêu têu chân đất mịt mù ngõ quê
Ngày đông giá rét ùa về
Nùn rơm đượm lửa bớt tê tái lòng
Cưỡi trâu than rớt trâu lồng
Nửa người ngất lịm cái mông rã rời
Ông theo bà nẻo xa xôi
Ngõ quê thút thít đầy vơi mưa dầm
Tiếng kèn tiếng trống tiễn chân
Dế mèn kéo nhị bổng trầm cả đêm
Cái hôm gặt lúa đồng chiêm
Chiếc xe cải tiến con thiêm thiếp ngồi
Cha còng lưng kéo gió trời
Bàn chân mẹ đẩy bời bời bão dông
Giật mình ai đốt pháo hồng
Tốt ngày em bỏ lấy chồng phương xa
Buồn như xác pháo nhạt nhoà
Lòng tôi hoang vắng ngõ nhà heo may.
Tác giả: Bạch Văn Tín

